Buôn 'đặc sản di động'



Chiếc pin cọp trị giá 500.000 đồng và những hộp bò cạp, bửa củi, pín rắn đang được chào hàng.
Mấy tay bán “đặc sản miệt rừng” chào giá: “pín rắn” 100 cái/hộp giá 300.000 đồng, bọ cạp 100.000 đồng 25 con, bột rắn hổ sấy khô giá 500.000 đồng nửa ký. Riêng chiếc “pín cọp” được giới thiệu là hàng độc, hiếm khi gặp nhưng không hiểu sao giá chỉ 500.000 đồng.

Chiếc xe gắn máy cà tàng chở một lồng kẽm nhốt đủ loại từ rắn lục đến hổ đất, mai gầm; một chiếc giỏ xách đựng lỉnh kỉnh các loại đồ khô, đó là phương tiện hành nghề của đội quân bán “đặc sản di động”.

Buổi sáng ngồi uống cà phê ở Giếng Nước, TP Mỹ Tho, khách bị “bao vây” bởi 4-5 chiếc xe gắn máy biển số Tây Ninh và TP HCM, mỗi chiếc chở theo một chiếc lồng kẽm đầy nhóc... rắn bò loe ngoe, phun phì phì. Mấy cậu trai trẻ măng nhưng gương mặt sạm màu nắng gió nhanh nhảu dựng xe, chào mời: “Làm một bình rượu rắn đặc sản đi mấy anh”.


Những người làm nghề “đặc sản di động” nói rằng họ không có nghề gì khác để làm kế sinh nhai nên mới chấp nhận cái nghề cực khổ và nguy hiểm này. Nhưng mấy anh chàng “sống chung với rắn” cũng thừa nhận một điều: Mấy năm gần đây nguồn rắn độc và các loại “động vật đặc sản” ngày một khan hiếm do sự tận diệt của con người để phục vụ cho những nhu cầu không giống ai của các tay chơi.

Đỡ, một thanh niên 21 tuổi nhà ở ấp Bình Thượng 1, xã Thái Mỹ, huyện Củ Chi, TP HCM, thành viên một gia đình có đến 4 người chuyên làm nghề bán “đặc sản di động”, lẹ làng móc danh thiếp “tiếp thị”, trong đó ghi rõ: “A Trung, chuyên mua bán rắn độc, tắc kè, bìm bịp, bửa củi, cao hổ cốt, mật gấu, nhung nai, pín cọp, pín rắn...” và đầy đủ số điện thoại bàn, điện thoại di động.

Đỡ chào hàng: “Một bình rượu 5 lít ngâm 7 con rắn các loại, một con bìm bịp và 1 con tắc kè tụi em lấy rẻ 500.000 đồng”. Thấy khách nghi ngờ vì lâu nay báo chí phanh phui chuyện “rượu rắn dỏm”, Đỡ và mấy đồng nghiệp tranh nhau dùng móc sắt lôi đám rắn trong lồng kẽm ra, tuyên bố chắc nịch: “Nếu mấy anh đồng ý thì tụi em mua keo thủy tinh, mua rượu về làm thịt rắn và ngâm tại chỗ cho mấy anh an tâm”.


Chở hàng đi bán.
Đỡ và các bạn tranh nhau diễn giải cách làm rượu rắn: Rắn bắt ra khỏi lồng phải dùng lưỡi lam mổ bụng lúc còn sống, moi bỏ ruột; sau đó dùng rượu trắng rửa sạch (không được dùng nước vì khi ngâm rắn sẽ bị... sình ươn), xếp lớp vô keo rồi đổ rượu vào ngâm, 3 tháng sau là uống được, bảo đảm chất lượng.

Thấy khách vẫn không mặn mòi, Đỡ và các bạn tiếp tục lôi từ trong những chiếc giỏ to đùng ra hàng chục hộp nhựa trong suốt mời chào những loại “đặc sản” khác. Chỉ ngó qua, nhiều người đã sợ xanh mặt vì những chiếc hộp đó đựng toàn là “hàng độc” đã sấy khô: bọ cạp núi mỗi con to bằng ngón tay cái, đuôi và bộ phận sinh dục rắn (pín rắn), bửa củi, tắc kè, mật rắn và cả một chiếc “pín cọp” sấy khô dài khoảng 40 cm, gai tua tủa.

Dù không bán được món nào nhưng Đỡ và các bạn cũng sẵn lòng kể về cái nghề không giống ai này. Họ nói, đội quân bán hàng “đặc sản di động” đông đến vài trăm, đa số là dân Củ Chi, Hóc Môn, TP HCM và Tây Ninh.

Hầu hết các loại rắn và những món “đặc sản miệt rừng” sấy khô mà họ đang rao bán đều có xuất xứ từ rừng núi Tây Ninh hoặc do các đầu nậu từ Campuchia chuyển về bỏ mối, họ chỉ là những người lấy hàng bán dạo kiếm chút đỉnh sinh sống qua ngày. Thời gian gần đây do bị lực lượng kiểm lâm TP HCM kiểm tra gắt gao nên dân bán “đặc sản di động” phải kéo nhau xuống các tỉnh miền Tây làm ăn.

Đỡ và các bạn thừa nhận làm một bình rượu rắn tại chỗ cho khách hàng lời khoảng 100.000 đồng, các món đồ khô thì vô chừng. “Nhưng đâu phải ngày nào cũng có mối mua bán, có khi hai ba ngày không làm được một bình rượu rắn, cũng chẳng bán được món đồ khô nào trong khi phải trả tiền nhà trọ, tiền ăn uống, xăng xe gần 100.000 đồng/ngày, lỗ le lưỡi”, một tay bán hàng “đặc sản di động” tên Hoàng, đi xe biển số 70, nói như vậy.

Những lúc không bán được hàng, điều mà những người làm nghề này sợ nhất là đám rắn trong lồng bị chết bất đắc kỳ tử. Đỡ phân bua: “Rắn nhốt trong lồng chở đi khắp nơi không cần cho ăn, mỗi chiều về tưới cho nó chút nước là được. Nhưng cái gì cũng có giới hạn, cứ mỗi 2 tuần tụi em phải quay về “đại bản doanh” để dạt lũ rắn đuối sức cho các lò làm rượu rắn và bổ sung rắn mới, nếu không rắn chết dọc đường thì chỉ có nước ăn cám”.

Có một điều kỳ lạ là toàn bộ lũ rắn độc nhốt trong lồng kẽm đều... không bị may miệng để bảo đảm an toàn. Thấy có người thắc mắc điều này, Đỡ cười: “Quen rồi, với lại tụi em bắt rắn bằng que sắt chứ đâu có ai dám thò tay vào bắt” nhưng từ chối không nói gì về “tai nạn nghề nghiệp” mà cười buồn: “Nghề nào cũng có cái nguy hiểm, bất trắc riêng của nó”. Điều mà Đỡ và những người bạn nghề ngán nhất là đụng lực lượng kiểm lâm ở các tỉnh. “Gặp kiểm lâm thì chỉ có nước quay xe về vì món nào cũng có thể bị tịch thu, phạt tiền”, Đỡ thừa nhận như vậy nhưng hoàn toàn mù tịt việc loài vật nào bị cấm mua bán và cần phải bảo vệ.